Có một định mệnh biến chúng ta thành anh em: Không ai đi đường một mình, tất cả những gì ta gửi vào cuộc đời của người khác sẽ quay trở về cuộc đời của ta. EDWIN MARKHAM
Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011
Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011
THỜI GIAN
Những cơn gió hiu hiu; trời se se lạnh báo hiệu đã gần đến cuối năm, sắp sữa hết một năm nữa. . . Thời gian chóng qua, tựa như những cánh chim bay vụt qua. . . Có lẻ không mấy ai trong chúng ta lại chưa một lần than thở: “Thời gian trôi nhanh quá! mới đó mà đã 10 năm rồi”; hoặc là “ Mới đó mà hết một năm rồi. . .”
Thời gian, thời gian luôn là mối bận tâm của chúng ta. Theo các nhà vật lý, thời gian được đo bằng nhịp đung đưa của con lắc đồng hồ, đều đặn chính xác , còn trong cuộc sống, chúng ta luôn bị thời gian tâm lý chi phối, nó bất chấp mọi đơn vị thời gian, bởi vì khi bạn ngồi cạnh một cô gái đẹp suốt 2 tiếng đồng hồ thì bạn cứ ngở như mới có 2 phút`, nhưng khi ngồi bên bếp lửa 2 phút thì quả là dài vô tận.
Các nhà tâm lý học nhận thấy những đơn vị thời gian lớn hơn như năm và tháng trôi qua nhanh hơn khi chúng ta già đi. Nhà thơ Người Anh nổi tiếng đầu thế kỷ 19, Robert Southey đã nói : “ 20 năm đầu lả thời gian dài nhất trong cuộc đời chúng ta, và chiếm nhiều chổ trong trí nhớ hơn tất cả những năm về sau” Hiên tượng này chỉ là 1 phép tính đơn giãn : 1 năm đối với những đứa trẻ 5 tuổi là 20% thời gian sống của nó , trong khi đối với 1 người 50 tuổi chỉ là 2% . Do đó 1 năm đối với 1 đứa trẻ dường như dài hơn đối với 1 người lớn. Charles E. Joubert, nhà tâm lý học thuộc trường đại học Bắc Alabama ( Mỹ) cho biết khi ta sắp xếp thời giờ của mình thành 1 bản thời gian biểu dày những tiết mục, những cuộc hẹn. . . thời gian dường như trôi nhanh hơn, vì thế, một ngày nghỉ mát ở bải biển dường như dài hơn một ngày làm việc trong văn phòng. Những lúc cảm thấy mệt mỏi trong cuộc chạy đua với thời gian, bạn hãy nghỉ ngơi đôi chút, làm những gì mình ưa thích. Bạn sẽ không cảm thấy bị thời gian đuổi theo bén gót nữa và cũng không cảm thấy mình già đi nhanh quá.
Một cách khác để níu kéo đôi cánh thời gian là bạn hãy lao vào học cái gì đó, ngày của bạn sẽ dài ra, bởi vì đó là thời gian của những tìm tòi khám phá. Đối với nhiều người trong chúng ta, việc học kết thúc khi ta rời ghế nhà trường, nhưng không nhất thiết phải như vậy. Ronald Graham, 1 nhà toán học nổi tiếng, không bao giờ phàn nàn sao thời gian trôi nhanh quá . bí quyết của ông : “ Không bao giờ ngại là người mới” 40 tuổi ông nói thông thạo tiếng Trung quốc, biết chơi piano, say mê tung hứng và nhào lộn. Ông học được tất cả những thứ đó trong khi viết hàng tá giấy và đi lại hàng chục dặm đường mỗi năm.
Còn khi tuổi đã xế chiều, hồi tưởng lại quá khứ 1 quãng đời thanh niên sôi nổi sẽ giúp ta quên được cái già đang xồng xộc đuổi tới. Viết hồi ký là cách tốt nhất; ngày nay có nhiều người tạo cho mình 1 blog , để xua tan lớp sương mờ bao phủ tháng năm, để thời gian đã sống không bị đọng lại như 1 mớ bòng bong vô nghĩa, mà nói lên rõ nét những sự kiện, biến cố, cũng như thành công trong cuộc đời chúng ta.
Thời gian sẽ không phải là tên trộm vô hình rình rập đánh cắp cuộc sống của bạn mà sẽ là người bạn đồng hành đáng quí nếu bạn biết sử dụng nó. Hãy lắp đầy ngày tháng của bạn bằng bao việc làm và bao điều mới mẻ, hãy tận hưởng cuộc sống từng giây từng phút, bởi vì: “ Giá trị của cuộc sống không phải đo bằng năm , bằng tháng mà bằng những gì bạn đã làm được” như Montaigne đã nói.
Sưu tầm
Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011
KONTUM ĐIỂM ĐẾN CỦA DU LICH TÂY NGYÊN
DU LỊCH KONTUM
Có đường biên giới chung với Lào và Campuchia, Kon Tum hiện là một trọng điểm phát triển kinh tế và du lịch của Tây Nguyên. Nơi đây có nhiều cảnh quan thiên nhiên hoang sơ, đầy quyến rũ, hấp dẫn đối với những tour du lịch sinh thái.
Ở phía bắc, tỉnh có dãy núi đá hoa cương với đỉnh Ngọc Linh cao hơn 2.500 m, đỉnh Ngọc Phan hơn 2.000 m, nơi bắt nguồn của những dòng sông chảy về miền Trung, như sông Tranh, sông Thu Bồn, sông Trà Khúc, sông Ba... Kon Tum còn giữ được những khu rừng nguyên sinh và đặc dụng, như Chưmon Ray, Đác Uy, Sa Thầy.
Trên cao nguyên Mang Đen có rừng thông bạt ngàn, có hồ Yaly và những dòng sông đã đi vào huyền thoại như Dah, Bla, Pô Kô... Giữa núi rừng hoang sơ và hùng vĩ là những buôn làng của đồng bào các dân tộc: Ba Na, Brâm, Gia Rai, Xê Đăng, Rơ Măm... Nơi đây vẫn còn giữ nguyên vẹn những lễ hội của ngàn xưa, như lễ đâm trâu, lễ ăn cơm mới, lễ tế thần linh, lễ bỏ mả...
Đến với Kon Tum, du khách còn được thưởng thức hương vị rượu cần, nghe cồng chiêng, đàn T'rưng, Klông Pút... Được chiêm ngưỡng những nhà rông cao chót vót, trang trí hoa văn lạ mắt. Tại thị xã Kon Tum, bên cạnh những nhà rông thông thường còn có nhà thờ gỗ hơn 100 năm kết hợp giữa kiến trúc phương Tây và kiến trúc dân gian của người dân tộc rất độc đáo. Nơi đây còn có chùa Bác Ái được sắc phong từ thời Bảo Đại.
Du khách đến với Kon Tum là thực hiện cuộc hành hương trở về với chiến trường xưa, với những địa danh nổi tiếng đã đi vào lịch sử đấu tranh của dân tộc. Đó là Đác Tô - Tân Cảnh, mảnh đất đầu cầu của cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam; đồi Charlie; đường mòn Hồ Chí Minh; ngã ba Đông Dương huyền thoại.
Ông Trần Thế Dũng, Trưởng phòng Kinh doanh lữ hành nội địa Công ty Du lịch Thanh niên TP HCM, khi đến Kon Tum đã nhận xét: "Cũng là một tỉnh của Tây Nguyên nhưng du lịch của Kon Tum có sức hấp dẫn kỳ lạ, bởi vùng đất này còn ẩn chứa nhiều điều bí ẩn mà con người chưa khám phá hết".Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011
KÝ SỰ
Vị đắng những chuyến đi xa |
Ký sự "quá giang" VỊ ĐẮNG NHỮNG CHUYẾN ĐI XA Những cảm nhận thức tế của một nhà báo Việt Nam về sự tụt hậu khi đất nước vừa mới mở cửa, hội nhập cùng thế giới. Bài này đã đăng trên báo Xuân Tuổi Trẻ năm 1989- 22 năm rồi. Có lẽ đó là lần đầu tiên cụm thuật ngữ "ký sự quá giang" được sử dụng trên báo. Cũng chỉ là mượn chuyện người khác mà nói tâm sự của mình. Thật ra thời nào có khó khăn của thời đó, điều quan trọng là khó khăn có được thay đổi hay không. Rõ ràng, những khó khăn trong bài ký sự gần như không còn nữa, nhưng cũng không có nghĩa là tất cả mọi chuyện đều đã dễ dàng trôi qua. Đó là lý do để nó được đưa vào tập hợp những bài báo xuất bản lần này. *** Một đồng chí giám đốc thuộc loại trẻ, có học thức, sau khi kể với tôi chuyện đi Tây, đã than : “Phải chi nhà báo các ông được đi nhiều để viết cho dân mình, cán bộ mình cùng đọc, cùng hiểu cái thân phận nghèo nhất thế giới của chúng ta mà đủ nhục như cái nhục mất nước, vậy mới quyết chí vươn lên nổi”. Nhưng thưa bạn đọc, nếu chờ đến lượt mình đi nước ngoài thì “còn khuya”, nên tôi mạn phép mượn lời kể của những nhà quản lý mà tôi đã gặp sau những chuyến đi học tập xứ người, để viết bài ký sự dưới đây. “Phải chi nhà báo các ông được đi nhiều để viết cho dân mình, cán bộ mình cùng đọc, cùng hiểu cái thân phận nghèo nhất thế giới của chúng ta mà đủ nhục như cái nhục mất nước, vậy mới quyết chí vươn lên nổi”. Lê Công Giàu(1989) : Nguyên giám đốc Trung tâm xúc tiến thương mại và đầu tư thành phố HCM. Có một người ngoại quốc từng muốn “ngủ một giấc, sáng ra thấy mình là người Việt Lần đầu tiên đến Thái Lan, ngồi đợi ở sân bay Bangkok, tôi thấy một đoàn người xếp hàng dài dưới nắng mà không được vào ga. Hỏi ra mới biết đó là những thanh niên Việt Nam chờ máy bay chở đi lao động ở Trung Đông. Họ không được phép vào ngồi đợi máy bay ở nhà ga như nhũng hành khách khác. Tôi không hiểu tại sao, nhưng cảm thấy nhục vì người Việt Nam mình đi nước ngoài, đặc biệt các nước tư bản, là phải đi qua cửa ngõ sân bay Bangkok - thay vì chỉ cần qua cửa ngõ Tân Sơn Nhứt của ta - rồi từ đó mới đáp máy bay đi tiếp. Cho nên phải chịu bao cảnh ngang trái đau lòng. Trở lại chuyến đi lao động ở Trung Đông. Một người bạn ngồi ở phi trường với tôi hôm đó đã kể rằng : Người Việt Nam đi Trung Đông để đào kênh qua sa mạc, lao động cực nhọc, thỉnh thoảng còn bị đánh đập, vì nước người ta là tư bản. Có anh xa vợ lâu ngày mà bên Trung Đông cái khoản phụ nữ là đặc biệt cấm kỵ nên khi về đến Thái Lan, bao nhiêu tiền dành dụm, đem ra ăn chơi xả láng, và mắc bệnh, không dám về Tổ quốc nữa. Nhân chuyện này, tôi nhớ có lần tôi đi dự một hội nghị du lịch tại Tiệp Khắc, ở đó, tôi đã xem trên truyền hình một bộ phim tài liệu hình sự, diễn ra cảnh các thanh niên Việt Nam lao động hợp tác tại Tiệp Khắc thanh toán nhau bằng búa. Tôi chợt hiểu tại sao tôi đón mãi mà xe buýt không dừng, đến khi mang huy hiệu phái đoàn Nhật thì mới đón được xe. Cũng không lạ gì cảnh người Việt mình ở Matxcơva không dám chào nhau bằng tiếng Việt vào thời điểm có một thanh niên Việt Còn đâu những huyền thoại về người Việt Đó chỉ là những câu nói vô tình vì họ không biết tôi là người Việt và chính vì vậy, những câu nói đó chứa đầy vị đắng của sự thật. Lâu nay chúng ta cứ đóng cửa ca ngợi nhau mà không biết thế giới đang ngày càng vượt quá xa chúng ta. Có dịp đi bàn chuyện buôn bán , làm ăn ở một nước Tây Âu tôi mới thấy hết cái lạc hậu của mình. Ở một nước tư bản, cán bộ kinh doanh của ta khi ngồi vào bàn đàm phán còn hỏi : “Các ông huy động vốn, được cấp vốn bao nhiêu? Mà không biết rằng họ là tư bản, làm gì có khái niệm “cấp” hay “huy động” như chúng ta. Một điều đáng buồn nữa là trong khi thế giới người ta đã quan niệm quan hệ là : “hai bên cùng có lợi” thì cán bộ ta cứ nghĩ chuyện “đề nghị tài trợ, giúp đỡ”, nghĩa là cứ tính chuyện xin-cho. Có lần tôi cũng tự sỉ vả mình, vì tỏ ra choáng ngợp trước không biết cơ man nào là hàng hóa trên những đường phố Ở Manila, tôi để ý thấy người ta quảng cáo rầm rộ trên tivi những sản phẩm mang nhãn hiệu nước ngoài được sản xuất, lắp ráp ở chính Phi Luật Tân, theo kiểu sous-licence, mà không mặc cảm tự ti dân tộc chút nào, vì hàng vừa tốt vừa rẻ. Tôi đến thăm hãng Samsung ở Giờ xin nói sang chuyện dịch vụ. Ở các thành phố mà tôi đã đi qua : Tokyo, Singapore, Manila, Bangkok, Seoul bất cứ đâu trong thành phố cũng có bàn “exchange” (đổi ngoại tệ), tạo mọi sự dễ dàng cho khách nước ngoài, chứ không khó khăn kỳ cục như bên ta. Đặc biệt ở Lúc đến Ai đi xa về lại không sung sướng khi máy bay đến gần Tổ quốc. Tôi không có niềm sung sướng đó mà chỉ hồi hộp, lo âu vì biết bao thủ tục phiền hà đang chờ đợi. Rời sân bay Tôi chợt nghe hai ông khách nói tiếng Anh ở hàng ghế trước : “Ông đi Việt Chưa hết, xuống đến nhà ga phi cảng lại phải chờ thêm cả tiếng đồng hồ, mồ hôi ra đẫm áo mà thủ tục dường như cứ đứng ì một chỗ. Một ông khách tưởng tôi là người ngoại quốc, lắc đầu nói : “Mất cả giờ rồi mà chúng ta chưa ra khỏi phi trường, không có đâu như ở đây”. Tôi đỏ mặt xấu hổ, nhưng không biết nói thế nào. Các bàn để làm thủ tục hải quan xếp theo hình chữ U quanh hành khách cũng gây một cảm giác sợ hãi như trước vành móng ngựa. Tôi đã đi qua Nhật, Ý, Pháp, Phi Luật Tân, Singapore, Nam Triều Tiên, Tiệp, Liên Xô rồi về Thái Lan, tôi có ý so sánh bên mình qua các cửa sân bay nên bấm giờ để coi thủ tục họ nhanh - chậm thế nào. Phải nói ở các nước XHCN[1] còn chậm, nhưng ở các nước tư bản thì không quá vài phút. Ở phi trường Nhật chỉ năm phút. Ở Kết thúc bài ký sự “quá giang” này, tôi không biết gì hơn là cảm ơn (và cả xin lỗi) những đồng chí xưng “tôi” trong bài : Nguyễn Bá, Lê Công Giàu, Đặng Trung Tín, Lê Hùng Dũng, Khiều Thiện Thuật, Phan Phùng Sanh và Nguyễn Đăng Liêm, (*)những người đã mất thì giờ cho nhà báo sau những chuyến đi xa. Cái cảnh “quá giang” cũng là đặc biệt, nhưng biết làm thế nào đối với một nhà báo quá đói thông tin. Lại nữa : mùa xuân “trông người mà ngẫm đến ta”, chẳng khác nào uống thuốc đắng, không có gì thú vị; nhưng tổ tiên ta vẫn dạy : thuốc đắng dã tật. Nghìn chén đắng thế này cũng chưa dã tật đâu, tôi chỉ mong nỗi nhục này góp phần thức tỉnh chúng ta, vươn lên làm giàu và sống có văn hóa, văn minh thật sự, chứ không mãi tự ru mình trong những ánh hào quang./. Trần Ngọc Châu |
Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011
CHYỆN VUI
Ai biết ai là ai
....
Một người bạn nhà báo an ủi: chẳng trách làm gì, đến kẻ đánh cắp nỏ thần của An Dương Vương còn không ai biết là ai nữa là! Mọi người cười xòa vì chuyện tếu lâm đó khá phổ biến. Thầy giáo hỏi: “Ai đánh cắp nỏ thần An Dương Vương?” Cà lớp im phăng phắc. Thầy tức giận chỉ vào mặt một trò lập lại câu hỏi: “Ai đánh cắp nỏ thần An Dương Vương?” Trò lắc đầu xua tay lia lịa: “Thưa thầy, hổng phải em.” Thầy về phòng họp giáo viên than phiền cái lớp gì mà không trò nào biết ai đánh cắp nỏ thần. Thầy giám thị bảo: “Để đấy, tôi sẽ điều tra ra.” Thầy hiệu trưởng dỗ dành: “Không tìm ra thì trường xuất quỹ mua cái khác, thầy chớ nói ra ngòai, trường mình là trường điểm…” Và anh bạn nhà báo vui vẻ kể thêm với lời cam đoan chuyện thật trăm phần trăm: con trai của đồng nghiệp anh đi thi đại học, sau khi bình một bài thơ của Xuân Diệu, đã cảm thán rằng “tội nghiệp bà ấy, người tài hoa mà bị tai nạn ô tô chết với cả chồng lẫn con.” Ông bố của chàng sinh viên tương lai hỡi ôi kêu lên: “Cái bà bị ô tô đâm chết ấy là Xuân Quỳnh chứ có phải Xuân Diệu đâu!” Chàng trai trẻ nhún vai: thì xuân nào chả là xuân!
DAKBLA"S
DAKBLA'S | |||
| Hours | Daily 8am-9pm | ||
| Location | Kontum, Around Town | ||
| Phone | 060/386-2584 | ||
| Prices | Main courses 40,000 VND-100,000 VND | ||
| Credit Cards | accept | ||
Dakbla Restaurant Review
This place is traveler central. Named for the nearby river and unaffiliated with the beat-up Dakbla Hotel around the corner, the Dakbla Restaurant is a cozy storefront. The friendly English-speaking staff greets you heartily, and the place serves up good, affordable one-plate meals, including Vietnamese stir-fries and rice dishes. They offer a few Western specials, including good sandwiches and fry-up breakfasts. A stop at Dakbla's is also your best bet for hooking up with other travelers in the area and splitting the cost of day tours or onward connection by hired car. The atmosphere is laid-back, and the restaurant is a good place to kick back in the midday heat and take up a game of backgammon or chess. They sell all kinds of local hilltribe wear and paraphernalia, all of which decorates the walls. They also rent bikes
frommer"s
Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011
BÊN KIA CỬA TỬ
Vì đa số mọi người không biết gì về thế giới bên kia cửa tử nên họ đều thiếu chuẩn bị. Chính vì thiếu chuẩn bị mà nhiều người chịu đau khổ, mê muội, cứ lang thang sợ hãi trong một cảnh giới kỳ lạ, mơ mơ màng màng, hư hư thực thực, không siêu thoát được. Thượng Đế thường hành động một cách bí mật, không mầy ai có thể hiểu. Có khi nào bạn tự hỏi tại sao phần lớn con người khi già yếu, các cơ quan thể xác dần dần thoái hoá, các ham muốn như ăn uống, thèm khát cảm xúc xác thịt cũng theo đó mà giảm bớt đi. Khi bệnh tật đau ốm, người ta chỉ mong sao chóng khỏe thôi chứ ai đâu còn ham muốn gì khác. Phải chăng đó là một cách gián tiếp giúp con người kiềm chế bớt các thú vui xác thịt, các ham muôn vật chất để tránh khỏi phải đau khổ khi từ giả cõi đời, khi ham muốn mà không thể thỏa mãn được nữa? Hiển nhiên nếu biết vậy, người ta cần phải chuẩn bị, phải tập làm chủ các giác quan, kiềm chế các ham muốn vật chất, phát triển đời sống tinh thần ngay từ lúc này, để tránh không bị kổ sở khi bước vào thế giới bên kia. Thật đáng tiếc khi đa số người ta cứ mải mê lo lắng cho đời sống phù du, giả tạo, ngắn ngủi ở cõi này mà không biết gì đến những đời sống khác. Họ có thể bỏ ra cả tuần hoạch định chương trình cho một chuyến du lịch trong khi không hề chú ý gì đến một nơi mà trước sau ai cũng phải đến.
Có lẽ bạn tự hỏi người chết trẻ khi lòng ham muốn vật chất còn mãnh liệt thì sẽ ra sao? Dĩ nhiên họ gặp nhiều khó khăn hơn người chết già hay chết bệnh. Họ dễ bị lôi kéo, thu hút vào những cảnh giới thấp thỏi, ngột ngạt, bị chìm đắm trong các rung động xấu xa, sống trong tình trạng hoang mang đau khổ, đầy thèm khát cho đến khi biết kiềm chế lòng ham muốn thì mới siêu thoát được. Vì đã mấy ai biết trước giờ chết, tử thần có bao giờ báo trước nên con người cần chuẩn bị một đời sống thanh khiết, hướng thượng ngay từ bây giờ. Điều chính yếu là nên giảm bớt các ham muốn vật chất để tránh khỏi lâm vào tình trạng như đói không được ăn, khát không được uống, thèm muốn không được thỏa mãn, toàn thân nóng rực như than hồng vì ham muốn hành hạ.
CHARLES LEADBEATER (Nguyên Phong dịch )
CỚ GÌ TỰ LÀM KHỔ THÊM
Trong một buổi thuyết pháp nọ, tôi có hỏi thính chúng: “ Trong đây có ai kết hôn trên mười năm mà giữa hai vợ chồng chưa từng cải nhau hay chưa?” kết quả là chỉ có một người giơ tay.
Muốn cho vợ chồng không cải nhau thì chỉ cần suy nghĩ: Đối phương tìm bạn gây sự, thì bạn đã cảm thấy khó chịu rồi, giả như bạn tìm cách hại lại thì sẽ càng khổ thêm. Mình đã chịu khổ rồi lại muốn người khác chịu khổ theo, khổ khổ bức bách nhau, thật không biết tại sao cái khổ lại đến với mình?
Có một vài người sẽ nói: Hắn hại tôi khổ đến như vậy! tôi cũng muốn hắn nếm thử cái vị khổ này. Nếu không thì không có lý nhân quả báo ứng sao?
Nhân quả báo ứng không phải là cách lý giải này. Vì nhân quả là xuyên suốt ba đời. Cái khổ mà bạn phải gánh hiện tại chính là quả báo. Chịu khổ cũng giống như trả báo, nếu bạn không chịu trả, ngược lại còn muốn ăn miếng trả miếng, thì oan gia báo nhau. Làm như vậy thì không hết được oan báo.
Vợ chồng làm khó nhau, trả thù nhau, không chỉ là không có từ bi mà còn không có trí tuệ. Người thực sự hiểu được nhân quả thì biết được nhân khổ và chấp nhận quả khổ, đồng thời không tạo nhân khổ nữa.
“ Tư tưởng căn bản của Phật pháp đó là biết khổ và lìa khổ. Biết khổ là hiện thực của cuộc sống. Lìa khổ chính là mục tiêu của cuộc sống.”
Tuy có câu nói: “ Tình đến chổ sâu, không còn oán hận”, nhưng sự tiếp xúc giữa những người thân với nhau càng nhiều thì sẽ sanh ra mâu thuẩn tình cảm và sự xung đột dữ dội càng nhiều, và oán hận càng sâu. Do đó mới có việc nghịch tử giết cha, giết mẹ; hoặc cha mẹ hận vì con không thành tài mà lỡ tay đánh chết con.
Trong cuộc đời của chúng ta, giữa hai bên nên kết thân gia thì tốt, còn nếu lỡ làm oan gia thì thôi. Tất cả chúng ta đều có ân oán với nhau, nhưng vì vô minh nên chúng ta không dễ gì phân biệt rõ ràng. Nhưng thông thường, sự kết oán thì nhiều, còn kết thân thì ít, cho nên đời sau, chúng ta tiếp tục làm người thân hay là oan gia. Đó gọi là “không phải oan gia không tụ hội”. Chẳng phải có một số người gọi người tình của mình là “tiểu oan gia” đó ư? Sự tụ hội “ oan gia vui vẻ ” này đủ để chứng minh sự vướng mắc không rõ ràng giữa ân ái và oán hận.
Cách cư xử giữa con người với nhau tốt nhất là nên kết ân chớ không nên kết oán. Một gia đình, đoàn thể, xã hội mà kết thân không kết oán thì mọi người đều có cuộc sống vui vẻ. Nếu chỉ nhớ oán mà khôngnhớ ân thì giữa hai bên cư xử sẽ không được vui vẻ, và trở thành nổi giày vò.
“ Vợ chồng có duyên mới gặp nhau, vì vậy duyên tốt hay xấu cũng là duyên. Con cái là nợ, vì vậy dù đòi nợ hay trả nợ cũng là nợ mà thôi.
( sưu tầm )
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bài đăng phổ biến
-
ĐÔI ĐIỀU VỀ DÒNG SÔNG ĐAKBLA Trên bản đồ đất nước Việt Nam, Đakbla là một con sông quá nhỏ lại nằm ở vùng cao hẻo lánh nên ít được ngư...
-
Truyền thuyết dòng sông DăkBla Truyền thuyết dân tộc BahNar Phùng sơn sưu ...
-
NHÀ HÀNG PHỐ NÚI Nằm ngay cửa ngõ phía Đông của TP Kontum, đi qua cầu Đakbla, thả dọc theo đường Nguyễn Huệ, bạn sẽ đến với nhà hàng Đakbla ...
-
Kon Tum Quê Hương Tôi: BÌNH YÊN KON TUM : ...
-
TÊRÊXA - MÁI TRƯỜNG NGÀY ẤY... Trong cuộc đời đi học của tôi, thời gian 3 năm đầu tiên tại trường Tư Thục Trung Tiểu học Thánh...
-
Gỏi lá, bữa tiệc vị rừng 02/08/2010 13:57 Một mâm lá! Có những loại lá trong vườn nhưng nhiều hơn cả là những loại lá rừng. Bà N...