Cây sung 'lạ' làm cả nhà… sung sướng
Cây sung cổ thụ đã trở thành “ân nhân” của cả gia đình lão nông ở Từ Sơn (Bắc Ninh) vì… góp phần nuôi sống gia đình họ.
Ông Bùi Đăng Tỵ (thôn Phù Lộc, xã Phù Chẩn, huyện Từ Sơn) trở nên nổi tiếng vì là chủ nhân của cây sung cho thu nhập tới bạc triệu mỗi tháng.
Cả gia đình ông Tỵ đang mang ơn cây sung già cho quả bạc triệu.
Cây sung nhà ông Tỵ không phải cây sung cảnh, mà là cây sung trồng để làm bóng mát trước hiên. Cây sung này được trồng từ thời bố ông, nhưng rất ít quả. Sau khi bố ông mất, ông được thừa tự lại cây sung và căn nhà và không hiểu sao từ đó cây sung lại rất sai quả.
Đây là loại sung lá nhỏ, quả thường được các nhà hàng đặc sản ưa chuộng, mua về để muối chua hay dùng cho khách ăn ghém cùng rau sống. Do được khách hàng chuộng nên giá bán rất đắt, khoảng 4 – 5 nghìn đồng/kg.
Càng phía gốc quả càng sai và có vị ngọt.
Theo người dân trong vùng, nhiều nhà đã trồng loại sung này, thậm chí đến tận nhà ông Tỵ để xin giống, nhưng không hiểu sao chẳng cây nào có sai quả như cây nhà ông.
Nếu tận mắt chứng kiến, quả cây sung mọc ra, sai trĩu như có ai dùng từng bao quả “đổ” từ ngọn xuống gốc.
Chính ông Tỵ cũng không giải thích được điều kỳ lạ này. Vì các nhà hàng đặc sản tìm đến mua nhiều, thấy quả sung có giá, để có thêm thu nhập ông cũng đã chiết cành để nhân giống với hy vọng các cây sung khác sẽ ra nhiều quả như vậy. Tuy nhiên, điều ông muốn đã không thành.
Quả sung chi chít ôm kín quanh thân và lên tận ngọn.
Trung bình khoảng 1,5 tháng cây cho thu hái một lần, nếu vào lúc được giá, lúc nào ông cũng có thêm hơn 1 triệu đồng thu nhập, thêm thắt cho chuyện chợ búa của 2 vợ chồng già đã bước vào tuổi 70 như ông.
Đặc biệt hơn, càng gần gốc, quả sung càng sai, rất giòn và ngọt, có thể hái tươi, chấm với bột nêm, ăn no bụng mà không bị cồn ruột hay không bị say như các loại sung khác.
Cây sung kỳ lạ của lão nông Bùi Văn Tỵ.
Với một gia đình thuần nông, ruộng đất hạn hẹp lại thêm tuổi già sức yếu nên có một cây sung như ông Tỵ đang sở hữu là 'cây trời cho'.
Vào thời gian cao điểm, tuần nào vợ chồng ông cũng có thu nhập tới vài trăm nghìn do nhặt tỉa quả tới lứa đem bán. Cây sung này được vợ chồng ông coi như “ân nhân” khi mang về thu nhập cho gia đình mình.
Ông Tỵ cho biết, cây bắt đầu cho quả từ đầu xuân và bắt đầu ít quả vào tháng 11 khi mùa lạnh về. Theo tính toán, với thu nhập tích lũy, mỗi năm cây sung “đẻ” cho vợ ông số tiền tương đương với… 1 tấn thóc.
Lệ Linh
Có một định mệnh biến chúng ta thành anh em: Không ai đi đường một mình, tất cả những gì ta gửi vào cuộc đời của người khác sẽ quay trở về cuộc đời của ta. EDWIN MARKHAM
Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011
Truyền thuyêt dòng sông Dakbla
Truyền thuyết dòng sông DăkBla
Truyền thuyết dân tộc BahNar
Phùng sơn sưu tầm
Ngày xưa người dân ở nơi này không gọi dòng sông Dak Bla như bây giờ, mà họ gọi tên dòng sông này là Dak Blăh.
Theo tiếng BahNar: Dak là dòng sông (nước); Blăh là giao tranh.
Chuyện kể rằng, ngày xưa có một bộ tộc đi từ hướng Đông di cư lên hướng Tây bắc của Cao nguyên để tìm vùng đất sinh sống. Họ đi, đi mãi thì gặp dòng sông. Già làng quyết định dừng chân làm lễ vật cúng tế xin Giàng chọ họ được lập làng. Giàng ưng thuận. Cả lũ làng ai nấy chặt cây dựng nhà. Trai gái đua nhau chọc đất trỉa bắp, trỉa lúa. Nhờ Giàng Lúa che chở cây bắp, cây lúa lớn nhanh như thổi. Cây trái trĩu hạt vàng rực cả mấy ngọn đồi. Con hươu, con mang về ở cùng lũ làng. Đến tuổi trưởng thành, thằng con trai út của già làng Dông Vôn, tên là Kơ Pâng lấy được con Hơ Nghia xinh đẹp nhất làng. Cả làng tề tựu kẻ bưng lúa, người gùi bắp, gùi rượu làm lễ cưới cho thằng Kơ Pâng và con Hơ Nghia. Lễ cưới kéo dài cả tuần lễ. Đời sống của dân làng đang ấm no hạnh phúc. Già làng Dông Vôn bỗng trở nên kiêu căng, tự mãn. Ông cho mình là bậc thần linh sống giữa dân làng. Ngày càng rượu chè be bét, chẳng chịu đi trỉa lúa, hái bắp cùng với lũ làng.
Năm ấy có một con lũ lớn về đã quét sạch nương lúa, nương bắp. Dân làng lâm vào cảnh khốn cùng; cũng trong năm ấy một bộ phận của người Xê Đăng hùng mạnh đến đánh giết dân làng, bắt già làng Dông Vôn phải cống nạp gái đẹp cho họ. Già làng họp dân làng lại bảo rằng: Trong làng đã có người phạm đến Giàng, nên Giàng bắt phạt đưa nước về cuốn sạch cây lúa, cây bắp; đưa người Xê Đăng đến giết hại, cướp bóc. Trong lúc tình cảnh của dân làng ngày càng khốn khổ, ông Dông Vôn cầm trái đắng trên tay và bảo:
- “Bớ lũ làng! Các ngươi đã phạm đến Giàng! Nên Giàng đã phạt lũ làng. Nay ta thay mặt Giàng bảo với các ngươi! Lúc nào trái đắng này mọc ở đầu con nước các ngươi mới được gieo trồng hạt bắp, hạt lúa”.
Nghe vậy Kơ Pâng đứng dậy phản đối lệnh của cha:
- “Thưa cha! Xưa nay con nước lớn vẫn thỉnh thoảng về là chuyện thường xảy ra, cớ chi cha lại cho là lũ làng phạm đến Giàng nên Giàng bắt phạt! Lũ làng đã không cái ăn mà cha lại không cho lũ làng trỉa hạt lúa, hạt bắp, lũ làng sẽ chết hết thôi!”.
Già làng Dông Vôn giận dữ. Ra lệnh cho con trai lớn là Kơ Nâm đuổi vợ chồng chủa em mình vào rừng sâu cho ma cọp ăn thịt. Kơ Pâng và Hơ Nghia ra đi trong lòng thương xót của lũ làng.
Kơ Pâng và Hơ Nghia vượt sông sang một cánh đồng chặt cây rừng làm nhà. Hai vợ chồng chăm chỉ trỉa lúa, trỉa bắp. Nhờ Giàng Lúa giúp đỡ hai vợ chồng nên chẳng mấy chốc, cây lúa, cây bắp mọc vàng cả cánh đồng. Lũ làng bên này bờ sông thấy vợ chồng Kơ Pâng sung túc, họ lần lượt kéo sang ở cùng hai vợ chồng Kơ Pâng và Hơ Nghia.
Già làng Dông Vôn thấy vậy tức lắm! Năm đó đã đến thời hạn cống nạp gái đẹp cho người Xê Đăng. Dông Vôn ra lệnh cho Kơ Nâm đem quân vượt sông bắt cho bằng được Hơ Nghia về để cống nạp. Kơ Nâm đã giao tranh cùng với em mình ròng rã ba mùa trăng. Máu của hai làng chảy thành sông mà vẫn không phân thắng bại. Bỗng trái đắng đã mọc ở đầu nguồn, già làng Dông Vôn bị Giàng bắt chết đứng ở giữa dòng sông. Khi già làng Dông Vôn chết, hai anh em không còn đánh nhau nữa. Họ đã ôm chầm lấy nhau trong nỗi vui mừng, vì họ đã nhận thấy sự tàn ác của cha mình đã bị Giàng trừng phạt.
Từ đó dòng sông được dân làng hai bên bờ đặt tên là Dak Bla (Blăh) để ghi nhớ về sự tàn ác của già làng Dông Vôn gây ra. Hai làng Kon Tum Kơ Pâng và Kon Tum Kơ Nâm cũng được dân làng đặt tên từ đó và đến nay vẫn còn gọi tên của hai anh em./-
Nhà hàng phố núi
NHÀ HÀNG PHỐ NÚI
Nằm ngay cửa ngõ phía Đông của TP Kontum, đi qua cầu Đakbla, thả dọc theo đường Nguyễn Huệ, bạn sẽ đến với nhà hàng Đakbla đầy hương sắc của núi rừng Tây nguyên.Bên ngoài nhà hàng dung dị với những bức vẻ khung cảnh của núi rừng Tây nguyên nhưng khi bước vào trong, bạn sẽ bị choáng ngợp và ngỡ như mình đang lạc vào một viện bảo tàng Tây nguyên thu nhỏ. Các bức tường bên trong nhà hàng được trang trí bằng những hoa văn thổ cẩm, phía trên treo rất nhiều hình ảnh về sinh hoạt, đời sống, những ngày hội thôn, bản. . . của đồng bào các dân tộc.
NÉT RIÊNG HIẾM GẶP
Anh Hồ công Văn chủ nhà hàng, từ những năm 1978, anh là công nhân đường dây bưu điện. có dịp công tác tại các huyện xa như Đakglei; Dakto; Tu mơ rông. . . anh bắt đầu sưu tập những chiếc tẩu thuốc, ống điếu; vòng tay; khuyên đeo tai; cái gùi; cái nỏ . . . và tất cả mọi vật dụng của các dân tộc sống trên mảnh đất Kontum như Sedang; Bana; Jarai . . . .
Anh Văn chủ nhà hàng cho biết :" sau hơn 30 năm sưu tầm, bộ sưu tập của tôi đã lên đến gần cả ngàn sản phẩm, nhiều khách tham quan đã đề nghị nhượng lại một số hiện vật tôi sưu tầm được, nhưng tôi không bán và khi có điều kiện tôi sẽ mở một bảo tàng thu nhỏ. ."
Du khách đến nhà hàng Dakbla, ngoài việc được tham quan" Bảo tàng Mini", còn được thưởng thức những món ăn ngon. . . Kontum là một thành phố nhỏ, đi lại rất khó khăn do chỉ có đường bộ, còn đường hàng không nếu đi từ TPHCM lên Kontum phải xuống sân bay Pleiku ( tỉnh Gia lai ) và đi tiếp 50 km nữa mới đến được TP Kontum. Dù vậy, khách đến ăn tại Nhà hàng Dakbla vẫn đông, đa phần là khách du lịch, đi công tác. Bà Kathy M.Gill, Tổng giám đốc Công ty Conoco Phillips, trong một lần đi làm từ thiện xây tặng 30 căn nhà giúp đồng bào xã Đakna ( huyện Tu mơ rông ) , cũng đã ghé dùng bữa tại nhà hàng Dakbla. Bà Kathy nói:" Món ăn ở đây ngon, nhất là có những món rau như rau lang rừng luộc hay xào có hương vị nồng cay và rất riêng, được dùng cơm trưa trong khung cảnh đặc biệt với những hình ảnh sinh hoạt, hiện vật của đồng bào dân tộc ... rất thú vị"
Còn gia đình giáo sư Nguyễn Dương, dạy Khoa Mỹ thuật Đại học Tây nguyên , nói:" chúng tôi ghé vào đây là lần đầu tiên và hoàn toàn tình cờ, nhà hàng nấu ăn ngon và có nét đặc sắc rất riêng của Tây nguyên..."
Những món ăn ngon
Xuất hiện từ năm 1998, nhà hàng Dakbla thu hút khách hàng bởi những món ăn giá rẻ, nóng và ngon. Tại đây phục vụ trên 200 món ăn Âu và Á , đặc biệt còn giới thiệu một số món ăn của các đồng bào dân tộc như : món gà nướng theo cách của đồng bào Bana. Gà sau khi mổ và rửa sạch, không cần tẩm ướp gia vị , được đem nướng vàng trên bếp than hồng, sau đó, gà được chặt thành từng miếng vừa ăn và chấm với muối ớt giã với lá é. Gia vị này giúp cho bạn có cảm giác rất lạ với vị cay, nồng của ớt, lá é giúp cho bạn ấm bụng cùng với vị mặn của muối và vị ngọt nguyên chất từ gà rừng tạo nên nét đặc trưng của món ăn.
Tùy theo mùa, các món rau rừng được thay đổi, khi thì rau lang rừng, lúc rau sam, rau tập tàng rừng. . . Các món ăn được nhà hàng chăm chút rất kỷ và chỉ nấu khi khách yêu cầu, đặc biêt có vài món ăn tây đặc trưng mà chỉ có ở nhà hàng này tại Kontum như : Pancake ; chuối đốt; cake rice. . . Đôi khi ,khách phải chờ đợi nhưng đổi lại được thưởng thức các món ăn nóng và ngon. Niêu đựng cơm được cách điệu từ những hoa văn của vải thổ cẩm và nhà rông được nhà hàng đặc thiết kế riêng góp thêm những nét đặc sắc rất riêng cho nhà hàng phố núi Kontum.
Hoàng Oanh ( Báo Người Lao động )
Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011
Chúng tôi đã hại người bạn quý
Chúng tôi đã hại một người bạn quý.
Năm nay tôi đã gần bảy mươi tuổi. Cái tuổi mà con cháu đã có thể chúc thọ được rồi. Tôi đã chứng kiến biết bao câu chuyện cuộc đời. Nhưng có một câu chuyện mà tôi không thể nào quên được. Tôi viết lá thư này gửi các anh, các chị để kể lại câu chuyện mà tôi là một người liên quan đến câu chuyện đó. Hy vọng, câu chuyện của tôi nếu được in lên sẽ nói với bạn đọc gần xa một điều gì đó về cuộc đời này. Câu chuyện xảy ra vào năm cuối cùng trong đời sinh viên của tôi, ở ký túc xá mà tôi ở lúc đó. Một hôm, chúng tôi đi tập quân sự. Duy chỉ có một người trong phòng kêu ốm và ở lại. Người đó là S, quê ở Thanh Hóa. Buổi chiều trở về, tôi sắp xếp lại đồ đạc cá nhân và hoảng hốt nhận ra một chỉ vàng của tôi không cánh mà bay. Đó là chỉ vàng mà cha mẹ cho để mua xe đạp đi làm sau khi tôi ra trường. Ngay lúc đó, tôi nhìn S đang nằm quay mặt vào tường và hoàn toàn tin rằng S đã lấy cắp chỉ vàng của tôi. Tôi đề nghị mọi người trong phòng cho tôi khám tư trang của họ. Cuộc khám xét không thành công.
Nhưng qua phân tích của chúng tôi và qua thái độ hoang mang của S, chúng tôi đều tin S đã giả ốm ở nhà để lấy cắp chỉ vàng của tôi. Chúng tôi đã báo cáo sự việc với nhà trường. Bảo vệ nhà trường cho biết, buổi sáng chúng tôi đi tập quân sự thì S có ra khỏi trường khoảng một giờ đồng hồ. Mặc dù S cả quyết không hề lấy cắp chỉ vàng ấy, nhưng chúng tôi và nhà trường đã tiến hành nhiều cuộc họp để chất vấn và khẳng định thủ phạm vụ trộm đó là S.
Một tuần sau, chúng tôi phát hiện S mang một bao tải mì sợi ra ga tàu mang về quê. Chúng tôi túm lại hỏi S lấy tiền đâu mà mua mì sợi. S không nói gì mà ôm mặt khóc. Năm đó, nhà trường đã không xét tốt nghiệp cho S mặc dù học lực của S rất khá, với lý do đã có hành vi đạo đức xấu và không trung thực với tội lỗi của mình. Chúng tôi hồ hởi nhận bằng tốt nghiệp và quyết định phân công công tác. Chỉ có S không được nhận bằng tốt nghiệp và tạm thời không được phân công công tác. Đồng thời nhà trường có công văn gửi về địa phương S sinh sống đề nghị địa phương theo dõi và giáo dục S. Khi nào địa phương chứng nhận S đã hối cải và tiến bộ thì nhà trường sẽ xem xét giải quyết trường hợp của S.
Thời gian cứ thế trôi đi. Một số bạn bè học cùng chúng tôi vẫn có liên lạc với nhau. Duy chỉ có S là không ai biết rõ ràng ở đâu và làm gì. Nhà trường cho biết, S cũng không quay lại trường để xin cấp bằng và phân công công tác.
Ngày tháng trôi qua, tôi chẳng còn nhớ tới chỉ vàng bị lấy cắp năm xưa. Trong đám bạn bè tôi, có những người rất thành đạt. Đặc biệt H đã trở thành một người rất giàu có bằng năng lực và sức lao động của chính anh. Anh là một người được xã hội biết đến.
Một hôm, sau ngày tôi vừa nghỉ hưu, có một thanh niên mang đến nhà tôi một lá thư và một cái hộp giấy nhỏ. Anh thanh niên nói là một người nhờ chuyển, nhưng lại nói là không nhớ tên người đó. Tôi băn khoăn và hồi hộp mở thư ra. Lá thư chỉ vẻn vẹn mấy dòng: "Anh P thân mến, tôi xin được gửi trả lại anh chỉ vàng mà tôi đã lấy của anh cách đây mấy chục năm. Tôi sẽ đến gặp anh để xin anh thứ tội. Kính". Đọc thư xong, tôi thực sự bàng hoàng. Lá thư không ký tên. Tôi không còn nhận được chữ đó là của ai viết nữa. Tôi đoán đó là thư của S. Tôi mở chiếc hộp giấy nhỏ và nhận ra trong đó có một chỉ vàng. Đó là một chỉ vàng mới. Không hiểu tại sao lúc đó nước mắt tôi chảy ra giàn giụa. Lúc này tôi mới thực sự nghĩ đến S với một nỗi xót thương. Ngày ấy, S là sinh viên nghèo nhất trong lớp. Bố S mất sớm. Mẹ S phải tần tảo nuôi năm anh chị em S ăn học. Có lẽ vì thế mà trong một phút không làm chủ được mình, S đã trở thành một kẻ ăn cắp. Nếu lúc đó, chúng tôi có được sự xót thương như bây giờ thì có lẽ chúng tôi không đẩy S vào tình cảnh như ngày ấy.
Sau khi nhận được lá thư và chỉ vàng, tôi hầu như mất ăn, mất ngủ. Có một nỗi ân hận cứ xâm chiếm lòng tôi. Ngày ngày tôi đợi S đến tìm. Tôi sẽ nói với S là tôi tha thứ tất cả và tôi cũng xin lỗi S vì lòng tôi thiếu sự thông cảm và thiếu vị tha.
Một buổi sáng có tiếng chuông cửa. Tôi vội chạy ra mở cửa. Người xuất hiện trước tôi không phải là S mà là H. Tôi reo lên: "Ối, hôm nay sao rồng lại đến nhà tôm thế này". Khác với những lần gặp gỡ trước kia, hôm đó gương mặt H trầm tư khác thường. Tôi kéo H vào nhà và nói ngay: "Mình vừa nhận được thư thằng S. Cậu có biết nó viết gì không? Nó đã trả lại tôi chỉ vàng và nói sẽ đến gặp tôi để xin lỗi". Khi tôi nói xong, H bước đến bên tôi và nói: "Anh P, anh không nhận ra chữ viết của tôi ư. Tôi chính là người viết lá thư đó. Tôi chính là người đã ăn cắp chỉ vàng của anh". Nói xong, H như đổ vào tôi và khóc rống lên. Tôi vô cùng bàng hoàng và không tin đó là sự thật. Khóc xong, H đã kể cho tôi nghe tất cả sự thật. Vì cũng muốn mua một chiếc xe đạp sau khi tốt nghiệp đi làm, H đã tìm cách lấy trộm chỉ vàng. Và suốt thời gian qua, H rất ăn năn và luôn tìm kiếm S để chuộc lỗi. Thế rồi chúng tôi quyết định về quê S mặc dù biết S không còn sinh sống ở quê đã lâu.
Vất vả lắm chúng tôi mới biết thông tin về S: Sau khi bị nhà trường gửi công văn đến địa phương thông báo về đạo đức của mình, S đã phải chịu quá nhiều tai tiếng và những ánh mắt khinh bỉ của hàng xóm. S đã xin đi khai hoang ở một huyện miền núi.
Nghe vậy, chúng tôi lại tức tốc lên đường tìm đến nơi S đang sinh sống. Ở đó S sống cùng vợ con trong một ngôi nhà gỗ đẹp dưới chân một dãy đồi. S trồng trọt và mở một trang trại chăn bò lớn. Trông anh già hơn tuổi nhưng khỏe mạnh và đôi mắt nhân ái vô cùng. Cả ba chúng tôi ôm lấy nhau mà khóc.
Tôi và H quyết định ngủ lại một đêm với S. H xin S cho H được kể sự thật cho vợ con S nghe để họ thanh thản và hãnh diện về chồng, về cha mình và H muốn được tạ lỗi với vợ con S. Nhưng S gạt đi và nói: "Chưa bao giờ họ tin tôi là kẻ ăn cắp". Trước khi chia tay nhau, H cầm tay S khóc và nói: "Mình có tội với cậu. Cậu đã tha tội cho mình. Nhưng mình muốn được trả một phần nhỏ cái nợ lớn mà đời mình đã mang nợ với cậu. Hãy nói mình phải trả nợ cậu như thế nào". S mỉm cười và nói: "Ông đã trả hết nợ rồi". Khi tôi và H còn chưa hiểu ý thì S nói: "Việc ông nói ra sự thật về tội lỗi của ông là ông đã trả hết nợ rồi. Đừng nghĩ gì về chuyện cũ nữa. Mà thực ra, ông nợ chính ông nhiều hơn là ông nợ tôi. Nợ người dễ trả hơn nợ chính mình". Cho đến lúc đó, tôi mới thực sự hiểu con người S. Tôi hiểu ra một điều gì đó thật xúc động, thật sâu sắc về cuộc đời này. Hóa ra, có những tâm hồn lớn lao và cao thượng lại nằm trong những con người khốn khó và giản dị như thế.
Cũng trong cái đêm thức với S tại ngôi nhà gỗ của anh, chúng tôi mới biết những ngày đi học, khi nghỉ học, S vẫn đi quay mì sợi thuê để mua mì sợi cứu đói cho gia đình. Chúng tôi đã không hiểu được bạn bè mình. Chúng tôi đã làm cho một con người như S nếu không có nghị lực, không có lòng tin có thể dễ dàng rơi vào tuyệt vọng.
Thưa các anh, các chị, câu chuyện tôi kể cho các anh, các chị chỉ có vậy. Nhưng với tôi đó là một bài học về con người và về cuộc đời. Kính chúc các anh, các chị mạnh khỏe, an khang và thịnh vượng.
Đ.V.P
tự giới thieu
Xin chào tất cả các bạn . . .
Đã từ lâu muốn tạo một blog riêng mình. . . nhưng cứ ngại ngần bởi vì mình không là dân viết lách giỏi. . . Bạn bè cứ "rủ rê" tạo một cái cho vui . . . có gì viết nấy; không thì thấy gì hay hay cứ " chôm " về nhưng nhớ để tên tác giả và mình sưu tầm. . . lần lần cũng phong phú và chia sẻ với bạn bè nhiều chuyện hay ; vui ; lạ v.v...
Mong rằng khi các bạn tình cờ đến blog của mình có gì chưa được mong góp ý và sửa sai giùm nhé . . .
Đã từ lâu muốn tạo một blog riêng mình. . . nhưng cứ ngại ngần bởi vì mình không là dân viết lách giỏi. . . Bạn bè cứ "rủ rê" tạo một cái cho vui . . . có gì viết nấy; không thì thấy gì hay hay cứ " chôm " về nhưng nhớ để tên tác giả và mình sưu tầm. . . lần lần cũng phong phú và chia sẻ với bạn bè nhiều chuyện hay ; vui ; lạ v.v...
Mong rằng khi các bạn tình cờ đến blog của mình có gì chưa được mong góp ý và sửa sai giùm nhé . . .
và đây nhà ăn của mình . . . có dịp sẻ nói đến sau
Năm nay mình cũng năm mươi mấy cái xuân xanh rồi ( nhiều quá phải không?) thế đó , nhưng trình độ thì còn non trẻ và phải học hỏi nhiều hơn nửa, mong được giao lưu học học hỏi với các bạn " năm châu". Thân ái
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bài đăng phổ biến
-
ĐÔI ĐIỀU VỀ DÒNG SÔNG ĐAKBLA Trên bản đồ đất nước Việt Nam, Đakbla là một con sông quá nhỏ lại nằm ở vùng cao hẻo lánh nên ít được ngư...
-
Truyền thuyết dòng sông DăkBla Truyền thuyết dân tộc BahNar Phùng sơn sưu ...
-
NHÀ HÀNG PHỐ NÚI Nằm ngay cửa ngõ phía Đông của TP Kontum, đi qua cầu Đakbla, thả dọc theo đường Nguyễn Huệ, bạn sẽ đến với nhà hàng Đakbla ...
-
Kon Tum Quê Hương Tôi: BÌNH YÊN KON TUM : ...
-
TÊRÊXA - MÁI TRƯỜNG NGÀY ẤY... Trong cuộc đời đi học của tôi, thời gian 3 năm đầu tiên tại trường Tư Thục Trung Tiểu học Thánh...
-
Gỏi lá, bữa tiệc vị rừng 02/08/2010 13:57 Một mâm lá! Có những loại lá trong vườn nhưng nhiều hơn cả là những loại lá rừng. Bà N...